Chủ tịch Vương cảm thấy mặt mình nóng ran, như thể bị người ta vả cho hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt, trái một cái, phải một cái.
Cái mùi vị nhục nhã này, đã bao nhiêu năm rồi hắn mới lại nếm trải.
Vừa nãy, Thang Quý Hành - tên thân tín của Kiều Xương Đông ở Kinh thành - đã gọi điện tới, hỏi xem tình hình tiến triển đến đâu rồi.
Hắn biết trả lời sao đây?




